太平道中遇流民

宋代 王炎
丁男负荷力已疲,弱妻稚子颜色悲。 亲戚坟墓谁忍弃,嗟尔岂愿为流移。 春蚕成茧谷成穗,输入豪家无孑遗。 丰年凛凛不自保,凶年菜色将何如。 但忧衔恨委沟壑,岂暇怀土安室庐。 故乡既已不可居,他乡为客将谁依。 黄鸡啄黍白酒熟,去家未久吾怀归。 农桑不事得温饱,见尔令人颜忸怩。
dīng nán   ruò zhì yán bēi  
qīn fén shuí rěn   jiē ěr yuàn wèi liú  
chūn cán chéng jiǎn chéng suì   shū háo jiā jié  
fēng nián lǐn lǐn bǎo   xiōng nián cài jiāng  
dàn yōu xián hèn wěi gōu   xiá huái 怀 ān shì  
xiāng   xiāng wèi jiāng shuí  
huáng zhuó shǔ bái jiǔ shú   jiā wèi jiǔ huái 怀 guī  
nóng sāng shì wēn bǎo   jiàn ěr lìng rén yán niǔ