太湖恬亭

宋代 王安石
槛临溪上绿阴围,溪岸高低入翠微。 日落断桥人独立,山涵幽树鸟相依。 清游始觉心无累,静处谁知世有机。 更待夜深同徙倚,秋风斜月钓船归。
kǎn lín shàng 绿 yīn wéi   àn gāo cuì wēi
luò duàn qiáo rén   shān hán yōu shù niǎo xiāng
qīng yóu shǐ jué xīn lěi   jìng chǔ shéi zhī shì yǒu
gèng dài shēn tóng   qiū fēng xié yuè diào chuán guī