太湖书怀

宋代 刘学箕
清风起平湖,白云生润阴。 佳时惨不乐,羁思苦难任。 客子热中肠,浩然怀故林。 仲夏倏已过,草木郁萧森。 万物欣有托,吾生休崎嵚。 念昔岁甫冠,自许双南金。 只今堕危涂,不如烟际禽。 山水所素愿,利名非宿心。 何当返故庐,啸傲苍崖深。 两鬓岂长绿,勿枉吴霜侵。
qīng fēng píng   bái yún shēng rùn yīn  
jiā shí cǎn   nàn rèn  
zhōng cháng   hào rán huái 怀 lín  
zhòng xià shū guò   cǎo xiāo sēn  
wàn xīn yǒu tuō   shēng xiū qīn  
niàn suì guān   shuāng nán jīn  
zhī jīn duò wēi   yān qín  
shān shuǐ suǒ yuàn   míng fēi 宿 xīn  
dāng fǎn   xiào ào cāng shēn  
liǎng bìn zhǎng 绿   wǎng shuāng qīn