太湖诗。雨中游包山精舍

唐代 皮日休
松门亘五里,彩碧高下绚。幽人共跻攀,胜事颇清便。 翣翣林上雨,隐隐湖中电。薜带轻束腰,荷笠低遮面。 湿屦黏烟雾,穿衣落霜霰。笑次度岩壑,困中遇台殿。 老僧三四人,梵字十数卷。施稀无夏屋,境僻乏朝膳。 散发抵泉流,支颐数云片。坐石忽忘起,扪萝不知倦。 异蝶时似锦,幽禽或如钿。篥簩还戛刃,栟榈自摇扇。 俗态既斗薮,野情空眷恋。道人摘芝菌,为予备午馔。 渴兴石榴羹,饥惬胡麻饭。如何事于役,兹游急于传。 却将尘土衣,一任瀑丝溅。
sōng mén gèn   cǎi gāo xià xuàn yōu rén gòng pān   shèng shì qīng biàn 便
shà shà lín shàng   yǐn yǐn zhōng diàn dài qīng shù yāo   zhē miàn
shī 湿 nián yān   chuān 穿 luò shuāng xiàn xiào yán   kùn zhōng tái diàn 殿
lǎo sēng sān rén   fàn shí shù juǎn shī xià   jìng cháo shàn
sàn quán liú   zhī shù yún piàn zuò shí wàng   mén luó zhī juàn
dié shí shì jǐn   yōu qín huò diàn láo hái jiá rèn   bīng yáo shàn
tài dòu sǒu   qíng kōng juàn liàn dào rén zhāi zhī jūn   wèi bèi zhuàn
xīng shí liú gēng   qiè fàn shì   yóu chuán
què jiāng chén   rèn jiàn