太湖诗。游毛公坛

唐代 皮日休
却上南山路,松行俨如庑。松根碍幽径,孱颜不能斧。 摆履跨乱云,侧巾蹲怪树。三休且半日,始到毛公坞。 两水合一涧,潈崖却为浦。相敌百千戟,共攂十万鼓。 喷散日月精,射破神仙府。唯愁绝地脉,又恐折天柱。 一窥耳目眩,再听云发竖。次到炼丹井,井干翳宿莽。 下有蕊刚丹,勺之百疾愈。凝于白獭髓,湛似桐马乳。 黄露醒齿牙,碧黏甘肺腑。桧异松复怪,枯疏互撑拄。 乾蛟一百丈,髐然半天舞。下有毛公坛,坛方不盈亩。 当时云龙篆,一片苔藓古。时时仙禽来,忽忽祥烟聚。 我爱周息元,忽起应明主。三谏却归来,回头唾圭组。 伊余何不幸,斯人不复睹。如何大开口,与世争枯腐。 将山待夸娥,以肉投猰貐。欻坐侵桂阴,不知巳与午。 兹地足灵境,他年终结宇。敢道万石君,轻于一丝缕。
què shàng nán shān   sōng xíng yǎn sōng gēn ài yōu jìng   chán yán néng
bǎi kuà luàn yún   jīn dūn guài shù sān xiū qiě bàn   shǐ dào máo gōng
liǎng shuǐ jiàn   zong què wèi xiāng bǎi qiān   gòng lèi shí wàn
pēn sàn yuè jīng   shè shén xiān wéi chóu jué mài   yòu kǒng zhé tiān zhù
kuī ěr xuàn   zài tīng yún shù dào liàn dān jǐng   jǐng gàn 宿 mǎng
xià yǒu ruǐ gāng dān   sháo zhī bǎi níng bái suǐ   zhàn shì tóng
huáng xǐng chǐ 齿   nián gān fèi guì sōng guài   shū chēng zhǔ
qián jiāo bǎi zhàng   xiāo rán bàn tiān xià yǒu máo gōng tán   tán fāng yíng
dāng shí yún lóng zhuàn   piàn tái xiǎn shí shí xiān qín lái   xiáng yān
ài zhōu yuán   yīng míng zhǔ sān jiàn què guī lái   huí tóu tuò guī
xìng   rén kāi kǒu   shì zhēng
jiāng shān dài kuā é   ròu tóu chuā zuò qīn guì yīn   zhī
líng jìng   nián zhōng jié gǎn dào wàn dàn jūn   qīng