太湖诗·桃花坞

唐代 皮日休
夤缘度南岭,尽日穿林樾。穷深到兹坞,逸兴转超忽。 坞名虽然在,不见桃花发。恐是武陵溪,自闭仙日月。 倚峰小精舍,当岭残耕垡。将洞任回环,把云恣披拂。 闲禽啼叫窕,险狖眠硉矹。微风吹重岚,碧埃轻勃勃。 清阴减鹤睡,秀色治人渴。敲竹斗铮摐,弄泉争咽嗢。 空斋蒸柏叶,野饭调石发。空羡坞中人,终身无履袜。
yín yuán nán lǐng   jìn chuān 穿 lín yuè qióng shēn dào   xìng zhuǎn chāo
míng suī rán zài   jiàn táo huā kǒng shì líng   xiān yuè
fēng xiǎo jīng shè   dāng lǐng cán gēng jiāng dòng rèn huí huán   yún
xián qín jiào tiǎo   xiǎn yòu mián wēi fēng chuī zhòng lán   āi qīng
qīng yīn jiǎn shuì   xiù zhì rén qiāo zhú dòu zhēng chuāng   nòng quán zhēng yān
kōng zhāi zhēng bǎi   fàn diào shí kōng xiàn zhōng rén   zhōng shēn