太湖诗。入林屋洞

唐代 皮日休
斋心已三日,筋骨如烟轻。腰下佩金兽,手中持火铃。 幽塘四百里,中有日月精。连亘三十六,各各为玉京。 自非心至诚,必被神物烹。顾余慕大道,不能惜微生。 遂招放旷侣,同作幽忧行。其门才函丈,初若盘薄硎。 洞气黑昳ft,苔发红鬇鬡.试足值坎窞,低头避峥嵘。 攀缘不知倦,怪异焉敢惊。匍匐一百步,稍稍策可横。 忽然白蝙蝠,来扑松炬明。人语散澒洞,石响高玲玎。 脚底龙蛇气,头上波涛声。有时若服匿,偪仄如见绷。 俄尔造平淡,豁然逢光晶。金堂似镌出,玉座如琢成。 前有方丈沼,凝碧融人睛。云浆湛不动,璚露涵而馨。 漱之恐减算,酌之必延龄。愁为三官责,不敢携一bl. 昔云夏后氏,于此藏真经。刻之以紫琳,秘之以丹琼。 期之以万祀,守之以百灵。焉得彼丈人,窃之不加刑。 石匮一以出,左神俄不扃。禹书既云得,吴国由是倾。 藓缝才半尺,中有怪物腥。欲去既嚄唶,将回又伶俜。 却遵旧时道,半日出杳冥。屦泥惹石髓,衣湿沾云英。 玄箓乏仙骨,青文无绛名。虽然入阴宫,不得朝上清。 对彼神仙窟,自厌浊俗形。却憎造物者,遣我骑文星。
zhāi xīn sān   jīn yān qīng yāo xià pèi jīn shòu   shǒu zhōng chí huǒ líng
yōu táng bǎi   zhōng yǒu yuè jīng lián gèn sān shí liù   wèi jīng
fēi xīn zhì chéng   bèi shén pēng dào   néng wēi shēng
suì zhāo fàng kuàng   tóng zuò yōu yōu xíng mén cái hán zhàng   chū ruò pán báo xíng
dòng hēi dié   f   t   ft, tái hóng zhēng   . níng . shì zhí   kǎn dàn tóu
pān yuán zhī juàn   guài yān gǎn jīng bǎi   shāo shāo héng
rán bái biān   lái sōng míng rén sàn hòng dòng   shí xiǎng gāo líng dīng
jiǎo lóng shé   tóu shàng tāo shēng yǒu shí ruò   jiàn bēng
é ěr zào píng dàn   huò rán féng guāng jīng jīn táng shì juān chū   zuò zhuó chéng
qián yǒu fāng zhang zhǎo   níng róng rén jīng yún jiāng zhàn dòng   qióng hán ér xīn
shù zhī kǒng jiǎn suàn   zhuó zhī yán líng chóu wèi sān guān   gǎn xié   b   l   .
yún xià hòu shì   cáng zhēn jīng zhī lín   zhī dān qióng
zhī wàn   shǒu zhī bǎi líng yān zhàng rén   qiè zhī jiā xíng
shí kuì chū   zuǒ shén é jiōng shū yún   guó yóu shì qīng
xiǎn fèng cái bàn chǐ   zhōng yǒu guài wu xīng huō   jiāng huí yòu líng pīng
què zūn jiù shí dào   bàn chū yǎo míng shí suǐ   shī 湿 zhān yún yīng
xuán xiān   qīng wén jiàng míng suī rán yīn gōng   cháo shàng qīng
duì shén xiān   yàn zhuó xíng què zēng zào zhě   qiǎn wén xīng