太湖诗 其十四 上真观

唐代 皮日休
径盘在山肋,缭绕穷云端。摘菌杖头紫,缘崖屐齿刓。 半日到上真,洞宫知造难。双户启真景,斋心方可观。 天钧鸣响亮,天禄行蹒跚。琪树夹一径,万条青琅玕。 两松峙庭际,怪状吁可叹。大螾腾共结,修蛇飞相盘。 皮肤坼甲胄,枝节擒貙犴。罅处似天裂,朽中如井眢。 襹褷风声㾌,跁跒地力痑。根上露钳釱,空中狂波澜。 合时若莽苍,辟处如轘辕。俨对无霸阵,静问严陵滩。 灵飞一以护,山都焉敢干。两廊洁寂历,中殿高巑岏。 静架九色节,闲悬十绝幡。微风时一吹,百宝清阑珊。 昔有叶道士,位当升灵官。欲笺紫微志,唯食虹影丹。 既逐隐龙去,道风由此残。犹闻绛目草,往往生空坛。 羽客两三人,石上谭泥丸。谓我或龙胄,粲然与之欢。 衣巾紫华冷,食次白芝寒。自觉有真气,恐随风力抟。 明朝若更往,必拟隳儒冠。
jìng pán zài shān lèi   liáo rào qióng yún duān zhāi jūn zhàng tóu yuán   chǐ wán 齿    
bàn dào shàng zhēn   dòng gōng zhī zào nàn shuāng zhēn jǐng zhāi   xīn fāng guān    
tiān jūn míng xiǎng liàng   tiān xíng pán shān shù jiā jìng wàn   tiáo qīng láng gān    
liǎng sōng zhì tíng   guài zhuàng tàn yǐn téng gòng jié xiū   shé fēi xiāng pán    
chè jiǎ zhòu   zhī jié qín chū àn xià chù shì tiān liè xiǔ   zhōng jǐng yuān    
shī shī fēng shēng xuǎn   qiǎ tān gēn shàng qián kōng   zhōng kuáng lán    
shí ruò mǎng cāng   chù huán yuán yǎn duì zhèn jìng   wèn yán líng tān    
líng fēi   shān dōu yān gǎn gàn liǎng láng jié zhōng   diàn gāo 殿 cuán wán    
jìng jià jiǔ jié   xián xuán shí jué fān wēi fēng shí chuī bǎi   bǎo qīng lán shān    
yǒu dào shì   wèi dāng shēng líng guān jiān wēi zhì wéi   shí hóng yǐng dān    
zhú yǐn lóng   dào fēng yóu cán yóu wén jiàng cǎo wǎng   wǎng shēng kōng tán    
liǎng sān rén   shí shàng tán wán wèi huò lóng zhòu càn   rán zhī huān    
jīn huá lěng   shí bái zhī hán jué yǒu zhēn kǒng   suí fēng tuán    
míng cháo ruò gèng wǎng   huī guān