太湖诗 其十三 孤园寺

唐代 皮日休
艇子小且兀,缘湖荡白芷。萦纡泊一埼,宛到孤园寺。 萝岛凝清阴,松门湛虚翠。寒泉飞碧螭,古木斗苍兕。 香莎满院落,风汎金靃靡。静鹤啄柏蠹,闲猱弄榅䗁。 小殿熏陆香,古经贝多纸。老僧方瞑坐,见客还强起。 指兹正险绝,何以来到此。先言洞壑数,次话真如理。 磬韵醒闲心,茶香凝皓齿。巾之劫贝布,馔以栴檀饵。 数刻得清净,终身欲依止。可怜陶侍读,身列丹台位。 雅号曰胜力,亦闻师佛氏。今日到孤园,何妨称弟子。
tǐng xiǎo qiě   yuán dàng bái zhǐ yíng   wǎn dào yuán
luó dǎo níng qīng yīn   sōng mén zhàn cuì hán quán fēi chī   dòu cāng
xiāng shā mǎn yuàn luò   fēng fàn jīn huò jìng zhuó bǎi   xián náo nòng wēn
xiǎo diàn 殿 xūn xiāng   jīng bèi duō zhǐ lǎo sēng fāng míng zuò   jiàn hái qiáng
zhǐ zhèng xiǎn jué   lái dào xiān yán dòng shù   huà zhēn
qìng yùn xǐng xián xīn   chá xiāng níng hào chǐ 齿 jīn zhī jié bèi   zhuàn zhān tán ěr
shù qīng jìng   zhōng shēn zhǐ lián táo shì   shēn liè dān tái wèi
hào yuē shèng   wén shī shì jīn dào yuán   fáng chēng