太湖诗·缥缈峰

唐代 皮日休
头戴华阳帽,手拄大夏筇。清晨陪道侣,来上缥缈峰。 带露嗅药蔓,和云寻鹿踪。时惊鼠回鼠令鼠,飞上千丈松。 翠壁内有室,叩之虚石宫 隆石。古穴下彻海,视之寒鸿濛。 遇歇有佳思,缘危无倦容。须臾到绝顶,似鸟穿樊笼。 恐足蹈海日,疑身凌天风。众岫点巨浸,四方接圆穹。 似将青螺髻,撒在明月中。片白作越分,孤岚为吴宫。 一阵叆叇气,隐隐生湖东。激雷与波起,狂电将日红。 礊礊雨点大,金髇轰下空。暴光隔云闪,仿佛亘天龙。 连拳百丈尾,下拔湖之洪。捽为一雪山,欲与昭回通。 移时却扌窟下,细碎衡与嵩。神物谅不测,绝景尤难穷。 杖策下返照,渐闻仙观钟。烟波濆肌骨,云壑阗心胸。 竟死爱未足,当生且欢逢。不然把天爵,自拜太湖公。
tóu dài huá yáng mào   shǒu zhǔ xià qióng qīng chén péi dào   lái shàng piāo miǎo fēng
dài xiù yào màn   yún xún 鹿 zōng shí jīng shǔ huí shǔ lìng shǔ   fēi shàng qiān zhàng sōng
cuì nèi yǒu shì   kòu zhī shí gōng
lóng shí xué xià chè hǎi   shì zhī hán hóng 鸿 méng
xiē yǒu jiā   yuán wēi juàn róng dào jué dǐng   shì niǎo chuān 穿 fán lóng
kǒng dǎo hǎi   shēn líng tiān fēng zhòng xiù diǎn jìn   fāng jiē yuán qióng
shì jiāng qīng luó   zài míng yuè zhōng piàn bái zuò yuè fèn   lán wèi gōng
zhèn ài dài   yǐn yǐn shēng dōng léi   kuáng diàn jiāng hóng
diǎn   jīn xiāo hōng xià kōng bào guāng yún shǎn   fǎng 仿 gèn tiān lóng
lián quán bǎi zhàng wěi   xià zhī hóng zuó wèi xuě shān   zhāo huí tōng
shí què shou xià   suì héng sōng shén liàng   jué jǐng yóu nán qióng
zhàng xià fǎn zhào   jiàn wén xiān guān zhōng yān fén   yún tián xīn xiōng
jìng ài wèi   dāng shēng qiě huān féng rán tiān jué   bài tài gōng