太湖诗·初入太湖

唐代 皮日休
闻有太湖名,十年未曾识。今朝得游泛,大笑称平昔。 一舍行胥塘,尽日到震泽。三万六千顷,千顷颇黎色。 连空淡无颣,照野平绝隙。好放青翰舟,堪弄白玉笛。 疏岑七十二,山雙山雙露矛戟。悠然啸傲去,天上摇画艗。 西风乍猎猎,惊波罨涵碧。倏忽雷阵吼,须臾玉崖坼。 树动为蜃尾,山浮似鳌脊。落照射鸿溶,清辉荡抛扌雹。 云轻似可染,霞烂如堪摘。渐暝无处泊,挽帆从所适。 枕下闻澎湃,肌上生瘮□。讨异足邅回,寻幽多阻隔。 愿风与良便,吹入神仙宅。甘将一蕴书,永事嵩山伯。
wén yǒu tài míng   shí nián wèi céng shí jīn zhāo yóu fàn   xiào chēng píng
shè xíng táng   jìn dào zhèn sān wàn liù qiān qǐng   qiān qǐng
lián kōng dàn lèi   zhào píng jué hǎo fàng qīng hàn zhōu   kān nòng bái
shū cén shí èr   shān shuāng shān shuāng máo yōu rán xiào ào   tiān shàng yáo huà
西 fēng zhà liè liè   jīng yǎn hán shū léi zhèn hǒu   chè
shù dòng wèi shèn wěi   shān shì áo luò zhào shè hóng 鸿 róng   qīng huī dàng pāo shou báo
yún qīng shì rǎn   xiá làn kān zhāi jiàn míng chǔ   wǎn fān cóng suǒ shì
zhěn xià wén péng pài   shàng shēng shèn   tǎo zhān huí   xún yōu duō
yuàn fēng liáng biàn 便   chuī shén xiān zhái gān jiāng yùn shū   yǒng shì sōng shān