太湖石

唐代 裴景福
四万八千顷,越与吴各半。奇峰七十二,缥缈插天汉。 水土互争抟,刚者柔所判。阴火煽洪炉,万劫馀飞炭。 成兹积铁色,纯黝等锤锻。水精融地脉,顽璞岂受碫。 天工好斗奇,人巧谢雕钻。风雷开窍窦,烟雨洗漫漶。 高截青岱顶,深蟠黄岳干。古柏根磊砢,苍苔色绚烂。 横卧洞庭渚,峭立震泽岸。中藏天下云,肯为耳目玩。 昔作江南客,屡游太湖畔。蒹葭浩无际,洄溯日将旰。 归舟索一拳,空袖增怅惋。何年筑石步,花鸟资萧散。 尽拔苍山根,具区在几桑。
wàn qiān qǐng   yuè bàn fēng shí èr   piāo miǎo chā tiān hàn
shuǐ zhēng tuán   gāng zhě róu suǒ pàn yīn huǒ shān hóng   wàn jié fēi tàn
chéng tiě   chún yǒu děng chuí duàn shuǐ jīng róng mài   wán shòu duàn
tiān gōng hào dòu   rén qiǎo xiè diāo zuàn fēng léi kāi qiào dòu   yān màn huàn
gāo jié qīng dài dǐng   shēn pán huáng yuè gàn bǎi gēn lěi luǒ   cāng tái xuàn làn
héng dòng tíng zhǔ   qiào zhèn àn zhōng cáng tiān xià yún   kěn wèi ěr wán
zuò jiāng nán   yóu tài pàn jiān jiā hào   huí jiāng gàn
guī zhōu suǒ quán   kōng xiù zēng chàng wǎn nián zhù shí   huā niǎo xiāo sàn
jǐn cāng shān gēn   zài sāng