太华峰

宋代 汪元量
华山山木乱纷纷,铁销垂垂袅袅猿。 石齿齿前光烁烁,壁岩岩后势奔奔。 奇奇怪怪云根耸,郁郁葱葱雾气昏。 上上上头仍上上,最高高处有乾坤。
huà shān shān luàn fēn fēn   tiě xiāo chuí chuí niǎo niǎo yuán  
shí chǐ 齿 chǐ 齿 qián guāng shuò shuò   yán yán hòu shì bēn bēn  
guài guài yún gēn sǒng   cōng cōng hūn  
shàng shàng shàng tou réng shàng shàng   zuì gāo gāo chù yǒu qián kūn