太公哀晚遇

唐代 常建
日出渭流白,文王畋猎时。钓翁在芦苇,川泽无熊罴。 诏书起遗贤,匹马令致辞。因称江海人,臣老筋力衰。 迟迟诣天车,快快悟灵龟。兵马更不猎,君臣皆共怡。 同车至咸阳,心影无磷缁。四牡玉墀下,一言为帝师。 王侯拥朱门,轩盖曜长逵。古来荣华人,遭遇谁知之。 落日悬桑榆,光景有顿亏。倏忽天地人,虽贵将何为。
chū wèi liú bái   wén wáng tián liè shí diào wēng zài wěi   chuān xióng
zhào shū xián   lìng zhì yīn chēng jiāng hǎi rén   chén lǎo jīn shuāi
chí chí tiān chē   kuài kuài líng guī bīng gèng liè   jūn chén jiē gòng
tóng chē zhì xián yáng   xīn yǐng lín chí xià   yán wèi shī
wáng hóu yōng zhū mén   xuān gài yào cháng kuí lái róng huá rén   zāo shéi zhī zhī
luò xuán sāng   guāng jǐng yǒu dùn kuī shū tiān rén   suī guì jiāng wéi