苔歌

唐代 顾云
槛前溪夺秋空色,百丈潭心数砂砾。松筠条条长碧苔, 苔色碧于溪水碧。波回梳开孔雀尾,根细贴著盘陀石。 拨浪轻拈出少时,一髻浓烟三四尺。山光日华乱相射, 静缕蓝鬐匀襞积。试把临流抖擞看,琉璃珠子泪双滴。 如看玉女洗头处,解破云鬟收未得。即是仙宫欲制六铢衣, 染丝未倩鲛人织。采之不敢盈筐箧,苦怕龙神河伯惜。 琼苏玉盐烂漫煮,咽入丹田续灵液。会待功成插翅飞, 蓬莱顶上寻仙客。
kǎn qián duó qiū kōng   bǎi zhàng tán xīn shù shā sōng yún tiáo tiáo cháng tái  
tái shuǐ huí shū kāi kǒng què wěi   gēn tiē zhù pán tuó shí
làng qīng niān chū shǎo shí   nóng yān sān chǐ shān guāng huá luàn xiāng shè  
jìng lán yún shì lín liú dǒu sǒu kàn   liú li zhū zi lèi shuāng
kàn tóu chù   jiě yún huán shōu wèi shì xiān gōng zhì liù zhū  
rǎn wèi qiàn jiāo rén zhī cǎi zhī gǎn yíng kuāng qiè   lóng shén
qióng yán làn màn zhǔ   yàn dān tián líng huì dài gōng chéng chā chì fēi  
péng lái dǐng shàng xún xiān