太傅相公以庭梅二篇许舍弟同赋再迂藻思…庶

唐代 徐铉
旧眷终无替,流光自足悲。攀条感花萼,和曲许埙篪。 前会成春梦,何人更己知。缘情聊借喻,争敢道言诗。
jiù juàn zhōng   liú guāng bēi pān tiáo gǎn huā è   xūn chí
qián huì chéng chūn mèng   rén gèng zhī yuán qíng liáo jiè   zhēng gǎn dào yán shī