太傅瞿公式耜

明代 王夫之
公死天下知,不借青史字。携手江陵公,同归钟山侍。 从来乱贼臣,未必安篡弑。迟回须臾间,俄顷千尺坠。 追惟别公时,砌草承履綦。白镝已飞攒,辕门犹鼓吹。 不复问苍天,微闻责偾师。冬雷层云裂,丹血飞霰沥。 天恕自愤盈,公心如游戏。玉镜映练江,东皋荇藻地。 清欢卜良夜,寸心托玄寄。后死非鄙心,全归夫何惴。 孰知西台客,半响犬豕媚。道广固不谋,任物自醒醉。 俯念奔行阙,孤洒忧天泪。声影不相即,荐剡已先至。 遽上拂衣章,非敢为嫌避。去就容孤欹,欢好益曲遂。 脉脉有幽期,清苦函莲薏。矢之以盖棺,犹恐深怍愧。 白日虞山心,悬光照薜荔。
gōng tiān xià zhī   jiè qīng shǐ xié shǒu jiāng líng gōng tóng   guī zhōng shān shì    
cóng lái luàn zéi chén   wèi ān cuàn shì chí huí jiān é   qǐng qiān chǐ zhuì    
zhuī wéi bié gōng shí   cǎo chéng bái fēi zǎn yuán   mén yóu chuī    
wèn cāng tiān   wēi wén fèn shī dōng léi céng yún liè dān   xuè fēi xiàn    
tiān shù fèn yíng   gōng xīn yóu jìng yìng liàn jiāng dōng   gāo xìng zǎo    
qīng huān bo liáng   cùn xīn tuō xuán hòu fēi xīn quán   guī zhuì    
shú zhī 西 tái   bàn xiǎng quǎn shǐ mèi dào guǎng 广 móu rèn   xǐng zuì    
niàn bēn xíng quē   yōu tiān lèi shēng yǐng xiāng jiàn   yǎn xiān zhì    
shàng zhāng   fēi gǎn wéi xián jiù róng huān   hǎo suì    
yǒu yōu   qīng hán lián shǐ zhī gài guān yóu   kǒng shēn zuò kuì    
bái shān xīn   xuán guāng zhào