台风

清代 陈忠平
台风擦过夜何其,新扫空阶溅旧泥。木叶加窗频剥啄,书灯摇影忽凄迷。 满腔离思因秋起,一缕吟魂与梦齐。只说此时容易见,斯人居处日才西。
tái fēng guò   xīn sǎo kōng jiē jiàn jiù jiā chuāng pín zhuó   shū dēng yáo yǐng
mǎn qiāng yīn qiū   yín hún mèng zhǐ shuō shí róng jiàn   rén chǔ cái 西