太常引 坐积翠阁同吴园次赋

清代 陈维崧
古苔绣壑乱泉鸣,呜咽说生平。耳畔恍挨筝,是落叶声耶雨声。 画廊泼翠,茶铛翻雪,趺坐證三生。碧透小铜瓶,斜插朵黄梅更清。
tái xiù luàn quán míng   shuō shēng píng ěr pàn huǎng āi zhēng shì   luò shēng shēng    
huà láng cuì   chá chēng fān xuě   zuò zhèng sān shēng tòu xiǎo tóng píng xié   chā duǒ huáng méi gèng qīng