太常引 予年廿许,时自秦州侍下,还太原,

金朝 元好问
祖道道傍。少年有与红袖泣别者,少焉车马相及,知其为观察之孙振之也。所别即琴姬阿莲,予尝以诗道其事。今二十五年,岁辛巳,振之因过予,语及旧游,恍如隔世,感念今昔,殆无以为怀,因为赋此渚莲寂寞倚秋烟。发幽思、入哀弦。高树记离筵。似昨日、邮亭道边。白头青鬓,旧游新梦,相对两凄然。骄马弄金鞭。也曾是、长安少年。
dào dào bàng shào nián yǒu hóng xiù bié zhě   shǎo yān chē xiāng   zhī wèi guān chá zhī sūn zhèn zhī suǒ bié qín ā lián   cháng shī dào shì jīn èr shí nián   suì xīn   zhèn zhī yīn guò   jiù yóu   huǎng shì   gǎn niàn jīn   dài wéi huái 怀   yīn wèi zhǔ lián qiū yān yōu āi xián gāo shù yán shì zuó yóu tíng dào biān bái tóu qīng bìn   jiù yóu xīn mèng   xiāng duì liǎng rán jiāo nòng jīn biān zēng shì cháng ān shào nián