太常引 夏夜不寐

宋代 范安澜
小庭深院爱幽情。坐久夜凉生。翠竹拂窗棂。错认做、风声雨声。 移床就月,呼童沦茗,展转梦难成。玉漏欠分明。不辨是、三更四更。
xiǎo tíng shēn yuàn ài yōu qíng zuò jiǔ liáng shēng cuì zhú chuāng líng cuò rèn zuò fēng shēng shēng
chuáng jiù yuè   tóng lún míng   zhǎn zhuǎn mèng nán chéng lòu qiàn fēn míng biàn shì sān gēng gēng