太常引 其一 春半

清代 吴绮
小楼丝雨碧桃松,黄入柳条风。拾得半春慵,生小惯、纱窗个侬。 羞弹绿绮,懒裁白苎,无奈是惺忪。拼不画眉峰,便有恨、能藏几重。
xiǎo lóu táo sōng   huáng liǔ tiáo fēng shí bàn chūn yōng shēng   xiǎo guàn shā chuāng nóng      
xiū dàn 绿   lǎn cái bái zhù   nài shì xīng sōng pīn huà méi fēng biàn   yǒu 便 hèn néng cáng zhòng