太常引 登楼观柳

元代 许有壬
云消春气恰和柔。先到柳梢头。数日不登楼。笑青眼、窥人尚羞。清明近也,老夫耄矣,其忍负吹游。飞絮便生愁。尽都变、浮萍去休。
yún xiāo chūn qià róu xiān dào liǔ shāo tóu shù dēng lóu xiào qīng yǎn kuī rén shàng xiū qīng míng jìn   lǎo mào   rěn chuī yóu fēi biàn 便 shēng chóu jìn dōu biàn píng xiū