太常引

宋代 韩玉
东城归路水云间。几曾放、梦魂闲。何日整归鞍。又人对、西风凭栏。 温柔情性,系怀伤感,欲诉诉应难。愁聚两眉端。又叠起、千山万山。
dōng chéng guī shuǐ yún jiān zēng fàng mèng hún xián zhěng guī ān yòu rén duì 西 fēng píng lán
wēn róu qíng xìng   huái 怀 shāng gǎn   yìng nán chóu liǎng méi duān yòu dié qiān shān wàn shān