太常引

元代 杜仁杰
碧幮冰簟午风凉。都是好风光。独自守空床。泪滴了、千行万行。 别时情意,去时言约,刚道不思量。不是不思量。说着后、教人语长。
chú bīng diàn fēng liáng dōu shì hǎo fēng guāng shǒu kōng chuáng lèi le qiān xíng wàn xíng          
bié shí qíng   shí yán yuē   gāng dào liáng shì liáng shuō zhe hòu jiào rén zhǎng