太白昼见

宋代 王十朋
煌煌太白生东方,追逐残月生光芒。太阳中天不肯藏,过午一点犹微茫。 太史占之此何祥,咸忧兵起人流亡。金行用事多灾伤,大风地震水旱蝗。 有一于此宜预防,杂然并见何以当。臣言天意未可量,滔天赤地兴尧汤,偃禾拔木悟成王。 宋景一言国乃昌,灾异不作忧楚庄。吾皇修德应彼苍,去谗远佞任忠良。 推诚纳谏正纪纲,内修政事仍外攘。誓雪国耻还封疆,强虏当弱吾当强。 天戒为福非为殃,愿勿徒以虚文禳。
huáng huáng tài bái shēng dōng fāng   zhuī zhú cán yuè shēng guāng máng tài yang zhōng tiān kěn cáng   guò diǎn yóu wēi máng
tài shǐ zhàn zhī xiáng   xián yōu bīng rén liú wáng jīn xíng yòng shì duō zāi shāng   fēng zhèn shuǐ hàn huáng
yǒu fáng   rán bìng jiàn dāng chén yán tiān wèi liàng   tāo tiān chì xīng yáo tāng   yǎn chéng wáng
sòng jǐng yán guó nǎi chāng   zāi zuò yōu chǔ zhuāng huáng xiū yīng cāng   chán yuǎn nìng rèn zhōng liáng
tuī chéng jiàn zhèng gāng   nèi xiū zhèng shì réng wài rǎng shì xuě guó chǐ hái fēng jiāng   qiáng dāng ruò dāng qiáng
tiān jiè wèi fēi wéi yāng   yuàn wén ráng