太白戏圣俞

宋代 欧阳修
开元无事二十年,五兵不用太白闲。 太白之精下人间,李白高歌蜀道难。 蜀道之难难於上青天,李白落笔生云烟。 千奇万险不可攀,却视蜀道犹平川。 宫娃扶来白已醉,醉里诗成醒不记。 忽然乘兴登名山,龙咆虎啸松风寒。 山头婆娑弄明月,九域尘土悲人寰。 吹笙饮酒紫阳家,紫阳真人驾云车。 空山流水空流花,飘然已去凌青霞。 下看区区郊与岛,萤飞露湿吟秋草。
kāi yuán shì èr shí nián   bīng yòng tài bái xián  
tài bái zhī jīng xià rén jiān   bái gāo shǔ dào nán  
shǔ dào zhī nán nán shàng qīng tiān   bái luò shēng yún yān  
qiān wàn xiǎn pān   què shì shǔ dào yóu píng chuān  
gōng lái bái zuì   zuì shī chéng xǐng  
rán chéng xìng dēng míng shān   lóng páo xiào sōng fēng hán  
shān tóu suō nòng míng yuè   jiǔ chén bēi rén huán  
chuī shēng yǐn jiǔ yáng jiā   yáng zhēn rén jià yún chē  
kōng shān liú shuǐ kōng liú huā   piāo rán líng qīng xiá  
xià kàn jiāo dǎo   yíng fēi shī 湿 yín qiū cǎo