太白楼

清代 戴敦元
贾生夭折平子愁,云龙上下安可求。《离骚》一卷付流水,眼底突兀维高楼。 楼头黄鹤飞不去,云是太白曾游处。万岁千秋身后名,朱甍碧瓦城边路。 玉京群帝朝玄都,呼吸沆瀣餐醍醐。鸾皇不屑受控驭,一笑撒手浮江湖。 开宝中年富文藻,奇才肯放东山老。凌云一赋沈香亭,太息知卿恨不早。 长安市上无地眠,华阴道中催吟鞭。快携谢眺惊人句,茫茫四顾投云天。 九关虎豹耽耽视,不见灵妃启玉齿。常教纪瘦怨黄泉,无复汪伦照潭水。 解衣归卧徂徕阴,竹溪日暮寒烟沈。掉头有约迟巢父,拘膝无聊弄伯禽。 贺监平生最萧瑟,白首金闺情乍昵。鉴湖一曲沙棠舟,越女三年留不得。 风尘满目忽相逢,别有伤心感慨同。十千沽取兰陵酒,黄垆小饮愁匆匆。 兴酣拔剑忘今古,沧洲五岳低樽俎。粟飞鬼哭啼夜乌,石破天惊散秋雨。 浮云苍狗叹纷更,河北无端鼓角鸣。蜀道古曾哀望帝,夜郎天遣戍长庚。 文章浩气西风劲,壮士悲歌掩明镜。知己何似汾阳王,故人赖有当涂令。 落尽杨花放白鹇,扁舟姑孰又生还。青山枯骨犹余恋,金粟前身若等闲。 蓬莱三度成清浅,法轮留待莲花转。此楼不共劫灰寒,一任云烟自舒卷。 当时谁识谪仙人,遗迹空扬陌上尘。间杀看花憔悴客,十年人海尚迷津。
jiǎ shēng yāo zhé píng zi chóu   yún lóng shàng xià ān qiú 。《 sāo juàn liú shuǐ   yǎn wéi gāo lóu
lóu tóu huáng fēi   yún shì tài bái céng yóu chù wàn suì qiān qiū shēn hòu míng   zhū méng chéng biān
jīng qún cháo xuán dōu   hàng xiè cān luán huáng xiè shòu kòng   xiào shǒu jiāng
kāi bǎo zhōng nián wén zǎo   cái kěn fàng dōng shān lǎo líng yún shěn xiāng tíng   tài zhī qīng hèn zǎo
cháng ān shì shàng mián   huá yīn dào zhōng cuī yín biān kuài xié xiè tiào jīng rén   máng máng tóu yún tiān
jiǔ guān bào dān dān shì   jiàn líng fēi chǐ 齿 cháng jiào shòu yuàn huáng quán   wāng lún zhào tán shuǐ
jiě guī lái yīn   zhú hán yān shěn diào tóu yǒu yuē chí cháo   liáo nòng qín
jiān píng shēng zuì xiāo   bái shǒu jīn guī qíng zhà jiàn shā táng zhōu   yuè sān nián liú
fēng chén mǎn xiāng féng   bié yǒu shāng xīn gǎn kǎi tóng shí qiān lán líng jiǔ   huáng xiǎo yǐn chóu cōng cōng
xīng hān jiàn wàng jīn   cāng zhōu yuè zūn fēi guǐ   shí tiān jīng sàn qiū
yún cāng gǒu tàn fēn gēng   běi duān jiǎo míng shǔ dào céng āi wàng   láng tiān qiǎn shù cháng gēng
wén zhāng hào 西 fēng jìn   zhuàng shì bēi yǎn míng jìng zhī fén yáng wáng   rén lài yǒu dāng lìng
luò jǐn yáng huā fàng bái xián   piān zhōu shú yòu shēng huán qīng shān yóu liàn   jīn qián shēn ruò děng xián
péng lái sān chéng qīng qiǎn   lún liú dài lián huā zhuǎn lóu gòng jié huī hán   rèn yún yān shū juàn
dāng shí shuí shí zhé xiān rén   kōng yáng shàng chén jiān shā kàn huā qiáo cuì   shí nián rén hǎi shàng jīn