太白岭

宋代 王安石
太白巃嵷东南驰,众岭环合青纷披。 烟云厚薄皆可爱,树石疏密自相宜。 阳春已归鸟语乐,溪水不动鱼行迟。 生民何由得处所,与兹鱼鸟相谐熙。
tài bái lóng sǒng dōng nán chí   zhòng lǐng huán qīng fēn
yān yún hòu báo jiē ài   shù shí shū xiāng
yáng chūn guī niǎo   shuǐ dòng xíng chí
shēng mín yóu de chù suǒ   niǎo xiāng xié