太白胡僧歌

唐代 岑参
闻有胡僧在太白,兰若去天三百尺。一持楞伽入中峰, 世人难见但闻钟。窗边锡杖解两虎,床下钵盂藏一龙。 草衣不针复不线,两耳垂肩眉覆面。此僧年几那得知, 手种青松今十围。心将流水同清净,身与浮云无是非。 商山老人已曾识,愿一见之何由得。山中有僧人不知, 城里看山空黛色。
wén yǒu sēng zài tài bái   lán tiān sān bǎi chǐ chí léng jiā zhōng fēng  
shì rén nán jiàn dàn wén zhōng chuāng biān zhàng jiě liǎng   chuáng xià cáng lóng
cǎo zhēn xiàn 线   liǎng ěr chuí jiān méi miàn sēng nián de zhī  
shǒu zhǒng qīng sōng jīn shí wéi xīn jiāng liú shuǐ tóng qīng jìng   shēn yún shì fēi
shāng shān lǎo rén céng shí   yuàn jiàn zhī yóu de shān zhōng yǒu sēng rén zhī  
chéng kàn shān kōng dài