太白东溪张老舍即事,寄舍弟侄等

唐代 岑参
渭上秋雨过,北风何骚骚。天晴诸山出,太白峰最高。 主人东溪老,两耳生长毫。远近知百岁,子孙皆二毛。 中庭井阑上,一架猕猴桃。石泉饭香粳,酒瓮开新槽。 爱兹田中趣,始悟世上劳。我行有胜事,书此寄尔曹。
wèi shàng qiū guò   běi fēng sāo sāo tiān qíng zhū shān chū   tài bái fēng zuì gāo
zhǔ rén dōng lǎo   liǎng ěr shēng cháng háo yuǎn jìn zhī bǎi suì   sūn jiē èr máo
zhōng tíng jǐng lán shàng   jià hóu táo shí quán fàn xiāng jīng   jiǔ wèng kāi xīn cáo
ài tián zhōng   shǐ shì shàng láo xíng yǒu shèng shì   shū ěr cáo