宋代 释智圆
与僻偏饶分,苍苍称静吟。 闲阶经雨遍,峭壁度秋深。 色冷分禽迹,痕幽入树阴。 衡门终岁在,车马绝相侵。
piān ráo fēn   cāng cāng chēng jìng yín  
xián jiē jīng biàn   qiào qiū shēn  
lěng fēn qín   hén yōu shù yīn  
héng mén zhōng suì zài   chē jué xiāng qīn