踏歌

宋代 佚名
带雪。向南枝,一朵江梅坼。许多时、甚处收香白。占千葩百卉、先春色。拟莹洁。正广寒宫殿人窥隔。销魂处、画角数声彻。暗香浮动黄昏月。最潇洒处最奇绝。孤标迥、不与群芳列。吟赏竟连宵,痛饮无休歇。输有心牧童偷折。
dài xuě xiàng nán zhī   duǒ jiāng méi chè duō shí shén chù shōu xiāng bái zhàn qiān bǎi huì xiān chūn yíng jié zhèng guǎng 广 hán gōng diàn 殿 rén kuī xiāo hún chù huà jiǎo shù shēng chè àn xiāng dòng huáng hūn yuè zuì xiāo chù zuì jué biāo jiǒng qún fāng liè yín shǎng jìng lián xiāo   tòng yǐn xiū xiē shū yǒu xīn tóng tōu zhé