踏歌

宋代 辛弃疾
攧厥。看精神、压一庞儿劣。更言语、一似春莺滑。一团儿、美满香和雪。 去也。把春衫、换却同心结。向人道、不怕轻离别。问昨宵、因甚歌声咽。 秋被梦,春闺月。旧家事、却对何人说。告弟弟莫趁蜂和蝶。有春归花落时节。
diān jué kàn jīng shén páng ér liè gèng yán chūn yīng huá tuán ér měi mǎn xiāng xuě
chūn shān huàn què tóng xīn jié xiàng rén dào qīng bié wèn zuó xiāo yīn shén shēng yàn
qiū bèi mèng   chūn guī yuè jiù jiā shì què duì rén shuō gào chèn fēng dié yǒu chūn guī huā luò shí jié