踏歌

宋代 朱敦儒
宴阕。散津亭鼓吹扁舟发。离魂黯、隐隐阳关彻。更风愁雨细添凄切。 恨结。叹良朋雅会轻离诀。一年价、把酒风花月。便山遥水远分吴越。 书倩雁,梦借蝶。重相见、且把归期说。只愁到他日,彼此萍踪别。总难如、前会时节。
yàn què sàn jīn tíng chuī piān zhōu hún àn yǐn yǐn yáng guān chè gèng fēng chóu tiān qiè
hèn jié tàn liáng péng huì qīng jué nián jià jiǔ fēng huā yuè biàn 便 shān yáo shuǐ yuǎn fēn yuè
shū qiàn yàn   mèng jiè dié zhòng xiāng jiàn qiě guī shuō zhǐ chóu dào   píng zōng bié zǒng nán qián huì shí jié