宿滋广上人五山精舍

宋代 何绛
微风起山上,竹榻觉寒增。烟彻三生梦,心清一夜灯。 逃禅尘外客,入定月中僧。好是阶前菊,沁人香且澄。
wēi fēng shān shàng   zhú jué hán zēng yān chè sān shēng mèng   xīn qīng dēng
táo chán chén wài   dìng yuè zhōng sēng hǎo shì jiē qián   qìn rén xiāng qiě chéng