宿祝釐寺值雨

明代 顾璘
名山堪避俗,好雨更宜人。尘净竹林翠,堂虚金气新。 焚香残夜火,荐粥煮秋莼。转觉空门趋,能令客意亲。
míng shān kān   hǎo gèng rén chén jìng zhú lín cuì   táng jīn xīn
fén xiāng cán huǒ   jiàn zhōu zhǔ qiū chún zhuǎn jué kōng mén   néng lìng qīn