诉衷情·晓来犹自雨冥冥

宋代 袁去华
晓来犹自雨冥冥。投晚却能晴。姮娥为谁著意,洗得十分明。人自老,兔长生。酒徐倾。杯行到手,休更推辞,转眼参横。
xiǎo lái yóu míng míng tóu wǎn què néng qíng héng é wèi shuí zhù   shí fēn míng rén lǎo   cháng shēng jiǔ qīng bēi xíng dào shǒu   xiū gèng tuī   zhuǎn yǎn shēn héng