诉衷情(五之二)

宋代 王安石
练巾藜杖白云间。有兴即跻攀。追思往昔如梦,华毂也曾丹。 尘自扰,性长闲。更无还。达如周召,究似丘轲,祗个山山。
liàn jīn zhàng bái yún jiān yǒu xīng pān zhuī wǎng mèng   huá zēng dān
chén rǎo   xìng zhǎng xián gèng hái zhōu zhào   jiū shì qiū   zhī shān shān