诉衷情令 送春

宋代 晁补之
东城南陌路歧斜。芳草遍藏遮。黄鹂自是来晚,莫恨海棠花。 惊雪絮,满天涯。送春赊。问春莫是,忆著东君,自去还家。
dōng chéng nán xié fāng cǎo biàn cáng zhē huáng shì lái wǎn   hèn hǎi táng huā
jīng xuě   mǎn tiān sòng chūn shē wèn chūn shì   zhù dōng jūn   huán jiā