诉衷情令

宋代 康与之
阿房废址汉荒丘。狐兔又群游。豪华尽成春梦,留下古今愁。君莫上,古原头。泪难收。夕阳西下,塞雁南飞,渭水东流。
ē páng fèi zhǐ hàn huāng qiū yòu qún yóu háo huá jǐn chéng chūn mèng   liú xià jīn chóu jūn shàng   yuán tóu lèi nán shōu yáng 西 xià   sāi yàn nán fēi   wèi shuǐ dōng liú