诉衷情近·雨晴气爽

宋代 柳永
雨晴气爽,伫立江楼望处。澄明远水生光,重叠暮山耸翠 。遥认断桥幽径,隐隐渔 村,向晚孤烟起。 残阳里。脉脉朱阑静倚。黯然情绪,未饮先如醉。愁无际 。暮云过了,秋光老尽, 故人千里。竟日空凝睇。
qíng shuǎng   zhù jiāng lóu wàng chù chéng míng yuǎn shuǐ shēng guāng   chóng dié shān sǒng cuì
yáo rèn duàn qiáo yōu jìng   yǐn yǐn
cūn   xiàng wǎn yān
cán yáng zhū lán jìng àn rán qíng   wèi yǐn xiān zuì chóu
yún guò le   qiū guāng lǎo jìn  
rén qiān jìng kōng níng