诉衷情近 秋望
遥天一碧,回望西飞白鸟。乍临镜水摇空,又向莲峰弄影。
风起素光斜映,薄袂萧清,悄觉凉襟迥。
双眸炯。今古寸心孤另。亭皋一叶,坠响枫林静。还重省、閒愁元鸟,归迟幽绪,藕花香冷。
梦到今宵永。
yáo
遥
tiān
天
yī
一
bì
碧
,
huí
回
wàng
望
xī
西
fēi
飞
bái
白
niǎo
鸟
zhà
。
lín
乍
jìng
临
shuǐ
镜
yáo
水
kōng
摇
yòu
空
,
xiàng
又
lián
向
fēng
莲
nòng
峰
yǐng
弄
影
。
fēng
风
qǐ
起
sù
素
guāng
光
xié
斜
yìng
映
,
báo
薄
mèi
袂
xiāo
萧
qīng
清
,
qiāo
悄
jué
觉
liáng
凉
jīn
襟
jiǒng
迥
。
shuāng
双
móu
眸
jiǒng
炯
jīn
。
gǔ
今
cùn
古
xīn
寸
gū
心
lìng
孤
tíng
另
gāo
。
yī
亭
yè
皋
zhuì
一
xiǎng
叶
,
fēng
坠
lín
响
jìng
枫
hái
林
zhòng
静
shěng
。
xián
还
chóu
重
yuán
省
niǎo
、
guī
閒
chí
愁
yōu
元
xù
鸟
,
ǒu
归
huā
迟
xiāng
幽
lěng
绪
,
藕
花
香
冷
。
mèng
梦
dào
到
jīn
今
xiāo
宵
yǒng
永
。