诉衷情

宋代 蔡伸
亭亭秋水玉芙蓉。天际水浮空。碧云望中空暮,人在广寒宫。 双缕枕,曲屏风。小房栊。可怜今夜,明月清风,无计君同。
tíng tíng qiū shuǐ róng tiān shuǐ kōng yún wàng zhōng kōng   rén zài guǎng 广 hán gōng
shuāng zhěn   píng fēng xiǎo fáng lóng lián jīn   míng yuè qīng fēng   jūn tóng