诉衷情

宋代 晏殊
数枝金菊对芙蓉。摇落意重重。不知多少幽怨,和露泣西风。 人散后,月明中。夜寒浓。谢娘愁卧,潘令闲眠,心事无穷。
shù zhī jīn duì róng yáo luò chóng chóng zhī duō shǎo yōu yuàn   西 fēng
rén sàn hòu   yuè míng zhōng hán nóng xiè niáng chóu   pān lìng xián mián   xīn shì qióng