诉衷情

宋代 晁端礼
金盆水冷又重煨。不肯傍妆台。从教髻鬟松慢,斜亸卷云钗。 莲步稳,黛眉开。后园回。手挼柳带,鬓插梅梢,探得春来。
jīn pén shuǐ lěng yòu zhòng wēi kěn bàng zhuāng tái cóng jiào huán sōng màn   xié duǒ juǎn yún chāi
lián wěn   dài méi kāi hòu yuán huí shǒu ruá liǔ dài   bìn chā méi shāo   tàn chūn lái