诉衷情

宋代 黄庭坚
旋揎玉指著红靴。宛宛斗弯讹。天然自有殊态,供愁黛、不须多。 分远岫,压横波。妙难过。自欹枕处,独倚阑时,不奈颦何。
xuán xuān zhǐ zhù hóng xuē wǎn wǎn dòu wān é tiān rán yǒu shū tài   gōng chóu dài duō
fēn yuǎn xiù   héng miào nán guò zhěn chù   lán shí   nài pín