宿支硎寺上房

唐代 皎然
上方精舍远,共宿白云端。寂寞千峰夜,萧条万木寒。 山光霜下见,松色月中看。却与西林别,归心即欲阑。
shàng fāng jīng shè yuǎn   gòng 宿 bái yún duān qiān fēng   xiāo tiáo wàn hán
shān guāng shuāng xià jiàn   sōng yuè zhōng kàn què 西 lín bié   guī xīn lán