宿直二首 其一

宋代 王安礼
天上春风水外寒,琉璃瓦湿月团团。千门纳钥尘飞远,一夕联文火禁宽。 人想柝声来睥睨,鸟惊花影堕栏干。少陵老去唯便静,此地优容欲报难。
tiān shàng chūn fēng shuǐ wài hán   liú li shī 湿 yuè tuán tuán qiān mén yào chén fēi yuǎn   lián wén huǒ jìn kuān    
rén xiǎng tuò shēng lái   niǎo jīng huā yǐng duò lán gān shǎo líng lǎo wéi biàn jìng 便   yōu róng bào nán