宿彰教寺

宋代 王之道
过市欲投宿,秽隘非所巡。 人言五里余,有寺洁且宽。 驱驽犯泥淖,敢惮风雨寒。 稻塍与兔迳,萦纡度千盘。 衣裘疲沾湿,脚膝如蹒跚。 历思圣人语,后获当先难。 壮哉古道场,晕飞映层峦。 秀色蔼松桧,清香馥芝兰。 我心大有得,岂惟厌游观。 行行勿踌躇,霁月升云端。
guò shì tóu 宿   huì ài fēi suǒ xún
rén yán   yǒu jié qiě kuān
fàn nào   gǎn dàn fēng hán
dào chéng jìng   yíng qiān pán
qiú zhān shī 湿   jiǎo pán shān
shèng rén   hòu huò dāng xiān nán
zhuàng zāi dào chǎng   yūn fēi yìng céng luán
xiù ǎi sōng guì   qīng xiāng zhī lán
xīn yǒu de   wéi yàn yóu guān
xíng xíng chóu chú   yuè shēng yún duān